Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Người vô gia cư trên đất Hà Thành (Kỳ 2): Tắm giặt ở vỉa hè, trùm chăn, phóng uế vào… túi nilon

@ nguontinviet.com


Cả ngày dài lẫn đêm thâu, suốt bao năm qua, họ lấy gầm cầu, bến xe, hiên nhà ghế đá, công viên, vỉa hè các công sở… làm chỗ nghỉ lưng chờ trời sáng.

Cả ngày dài lẫn đêm thâu, suốt bao năm qua, họ lấy gầm cầu, bến xe, hiên nhà ghế đá, công viên, vỉa hè các công sở… làm chỗ nghỉ lưng chờ trời sáng.


Những người vô gia cư như những kẻ du mục vong xứ ly hương, không biết đời mình đi đâu về đâu, không dám hy vọng gì vào cái gọi là ngày mai. Tận cùng buồn khổ, họ lang thang nhặt rác, xin ăn, làm cả nghề mà &ldquo xã hội không khuyến khích hoặc cấm đoán”. Họ vật vạ sống qua ngày ở khắp các ngõ ngách của Hà Nội. Cả ngày dài lẫn đêm thâu, suốt bao năm qua, họ lấy gầm cầu, bến xe, hiên nhà ghế đá, công viên, vỉa hè các công sở… làm chỗ nghỉ lưng chờ trời sáng.


Bà Loan kể thêm: “Lên đây, ông là người tư cách lắm, không ăn xin của ai bao giờ, nay ông ấy chết, tôi cũng chả ăn xin. Mình khổ thế nào thì người ta trông thấy rồi, mình ở đâu thì chỗ đó sạch sẽ, mình có đạo đức, ai thương thì bố thí thôi”.


Đang “cắm chốt” ở chợ Đồng Xuân thì ông Phạm Chí Th. (chồng bà Loan) ngã bệnh. Bấy giờ ông cũng đã ở tuổi ngoài 80. Ông kêu đau đầu hai ngày thì bà cho ông về quê dưỡng bệnh. Ở quê, ông bà có nếp nhà cấp bốn, dù bị tranh chấp, nhưng vẫn ở được. Trước khi chết, bà vẫn đút cháo đút cơm cho ông ăn được từng chút một. Đến hôm bà mang cả lon bia về cho ông, truyền cả nước cho ông, mà ông vẫn không chịu trò chuyện, bà biết ông sắp “đi” rồi. Trước khi chết, uất hận vì đứa con bất hiếu, ông Th. nói lại với bà Loan là “không cho cái thằng “giời đánh” ấy chống gậy chịu tang, không… liên quan gì cả”.


Chưa đoạn tang chồng, lồng cái ảnh thờ của ông vào trong khung kính, đặt trong cái làn nhựa màu đỏ, bà Loan lại tấp tểnh lên Hà Nội lang thang. Thỉnh thoảng nhớ ông, thấy góc phố nào đẹp đẹp, bà lại dựng ảnh chồng… trong làn nhựa, cắm mấy que nhang, đốt lên để “trò chuyện” với ông cho đỡ nhớ. Có lần tôi qua Bốt Hàng Đậu, còn thấy bà Loan thắp nhang, cúng ông vài quả xoài chín vàng ươm, bỗng dưng thấy lòng dưng dưng vì cái tình của người tận khổ với nhau.


Bà nhỏ nhẹ: “Chỗ này sạch sẽ, cho ông ăn một tí. Chứ dựng ảnh ông ở chỗ rãnh bẩn ngoài kia, thối tha, xót xa lắm. Ông ấy sống thì cũng lang thang phố xá bụi bặm, ngủ vật vã xó xỉnh cùng tôi, nhưng ông ấy chết rồi, tôi cứ tha lôi ông ấy đi thế này, tội nghiệp lắm. Sớm về quê thôi, cua cáy tự nuôi mình, cho ông ấy mát mẻ. Nói rồi bà Loan hồi tưởng xa xăm: “Hồi xưa tôi với ông ấy cưới nhau ở chiến trường, có mỗi cái tăng võng căng ra quanh cái thùng nước quân dụng làm phòng hợp hôn. Thêm vài điếu thuốc, vài cái kẹo và một tràng pháo tay, là xong! Ông nhà tôi phúc hậu lắm cơ!”.


Chúng tôi biếu 100 nghìn đồng, bà Loan giơ hai tay đỡ lấy, cứ xuýt xoa: “Ôi, sao cho bà nhiều thế này! Mai bà đi tàu về quê Tứ Kỳ, ở hẳn quê, không lên đây nữa đâu. Đi hết 37 nghìn tiền tàu hỏa, 20km từ tỉnh về xã lại một chặng ô tô nữa”. Ngày hôm sau, tôi ra Bốt Hàng Đậu và cả nhiều ngày sau đó nữa, thì vẫn thấy… bà Loan ngồi đó. Có thể vì một lý do nào đó, bà chưa thể về quê, cũng có thể là bà nói dối tôi. Cuộc sống “đầu đường góc phố” năm này qua năm khác đã dạy cho bà những cái gì đó ngoài sự phúc hậu của một người già mà tôi vẫn hằng tin tưởng?


Tắm giặt và nấu nướng vỉa hè, trùm chăn, phóng uế vào… túi nilon


Bà Loan quả là người biết thu vén chuyện gia đình và cuộc sống ở cái nơi mà người ta nói “sảy nhà ra thất nghiệp”. Bà nhét tư trang vật dụng trong một cái làn, áo mưa, ô dù, các hộp nhựa túi nilon đựng đồ ăn… trong làn khác. Miếng khoai bà để vào cái bát để trong cặp lòng. Lúc nào cũng gọn gẽ, sạch sẽ. Ảnh thờ của chồng thì bà trang trọng bọc giấy báo, đóng khung cẩn thận, thỉnh thoảng lại đem ra lau bụi, bà cứ thế tha lôi ông đi. Tiện đâu thì dùng bật lửa ga, châm vào vài que nhang mang theo, thêm cái ống bơ hoen gỉ cắm nhang nữa. Những người quản lý đô thị sợ cảnh nhếch nhác ấy, nhưng ở góc độ tình người, đôi khi việc làm của bà Loan già nua lọm khọm, rung rung mái đầu bạc khóc chồng giữa phố xá ồn ào khiến người ta xúc động.


Sợ kẻ trộm lấy mất đồ đạc, cái lũ nghiện thì nó tha cái gì bao giờ, nên bà Loan hay chọn mái hiên ở các công an phường để tá túc. “Phường H. thì các chú ấy biết tôi lâu năm rồi, chả nỡ đuổi. Dạo này sang phường Q., phải trình bày, phải cho xem ảnh thờ chồng, phải hứa hẹn quét tước sạch sẽ tinh tươm, 6h sáng phải rời chỗ “làm ổ vỉa hè” cho công sở Nhà Nước hoạt động… thì họ mới cho ở nhờ. Ở chỗ công an thì yên tâm tuyện đối, khỏi lo mất trộm nhé”, bà Loan kể.


Cuộc sống “cơm niêu nước lọ” đi lang thang “tối đâu là nhà, ngã đâu là giường” của bà Loan, thật khó mà hết ngóc ngách được. Xin độc giả hình dung cụ thể nhất những chi tiết của “đời du mục già nua” ấy qua nội dung các cuộc trò chuyện của PV với bà:


- Thế bây giờ mà trời đổ mưa thì bà căng cái bạt lên à?


- Không, chả căng. Mặc áo mưa mà ngủ thôi, nóng tí cũng phải chịu. Khổ nó quen rồi.


- Mấy giờ bà mới sang bên mái hiên nhà bán mũ bảo hiểm kia để ngủ?


- Phải 11 – 12h, giờ ấy họ mới đóng cửa, mới dọn hết hàng vào.


- Thế thì bà tắm rửa, giặt giũ ở đâu ạ?


- Bà mua 5 nghìn 1 can nước, giặt bộ quần áo với lau người thì 2 can là 10 nghìn, 1 ngày 2 bịch trà đá cũng 10 nghìn. Khoai lang thì ăn vài miếng, vẫn còn bỏ trong kia kìa. Mà hôm nay mưa, bà chả tắm, tắm hôm qua rồi còn gì, mai kia tắm luôn thể.


- Giữa phố xá thế này, nhà cửa không có, nhờ đợ không có ai, bà tắm kiểu gì?


- Tắm thì tối người ta về, có cái cô bán nước chè vỉa hè, từ tối đến 4h sáng ở góc kia kìa. Bà vào đấy tắm nhờ. Ngày xưa ông chồng bà còn sống. Cô ấy còn nấu cả cháo gà để mang cho ông đấy, thương ông lắm. Bà tắm xong bà giặt quần áo, phơi lên cái xe máy dọc đường. Nó cứ để ở đây thì mình cứ phơi, sạch sẽ. Mày xem, bà rất sạch sẽ mà.


- Bà ăn uống thế này thì không đủ chất đâu!


- Bà thề với chúng bay từ ngày lên đây bà chưa biết bát phở là cái gì. Sáng ra bà mua hai nắm cơm 10 nghìn thì ăn cả ngày, muốn ăn rau gì thì mua rồi tự nấu lấy.


- Bà nấu ở đâu ạ?


- Bà bắc hai hòn gạch ở đây (gần vườn hoa Hàng Đậu). Muốn đun chỗ nào thì đun. Bà mua 10 nghìn thịt rang khô nó lên ăn 2 – 3 ngày, mua 10 nghìn mỡ để rán, phải tận dụng chứ. Bà chả biết bát phở là cái gì. 25 – 30 nghìn bát phở thì tiền đâu ra mà ăn.


- Bà đi vệ sinh ở đâu?


- Kia, đái ở kia,ở bốt điện kia kìa, tất cả mọi người xe ôm đều đái ở đấy. Còn đi “đồng” (đại tiện) thì đi vào cái túi nilon, buộc lại ruồi vứt. Bà ngủ bên kia, sáng sớm dậy thì bà đi đồng vào túi nilon rồi vứt vào đống rác.


Anh Nguyễn Văn Hải, Phó trưởng Công an xã Minh Đức, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương, sau khi xem những bức ảnh ông Th. và bà Loan mà chúng tôi đưa ra, đã cho nhóm cán bộ tìm hiểu kỹ, rồi xác nhận: Đúng đó là hai ông bà Loan – Th. vốn ở thôn Sự trong xã. Nhưng họ đã đi Tây Bắc từ lâu rồi hai cụ không hề về quê. Vậy là việc bà Loan kể về hai người con trai cùng các cháu bà chết vì nước lũ cuốn trôi ở Điện Biên cách đây gần hai chục năm rồi bà lang thang “vỉa hè góc phố” Hà Nội là hoàn toàn có cơ sở. Việc anh con trai bạc ác với bố mẹ cũng là chuyện có thật. Chính quyền xã cho biết: Anh con trai tên là Long của hai ông bà đã bỏ đi khỏi địa phương từ lâu và chuyện mâu thuẫn đất đai là có thật.


Kỳ sau: 18 tuổi bị hãm hiếp ngoài xó chợ và thảm kịch 25 năm “quăng thân vào gió bụi”





Đăng ký: Bản tin Xã Hội

Nguồn tin

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Popular Posts

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by VN Bloggers - Blogger Themes