Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Người vô gia cư trên đất Hà Thành (Kỳ 7): Nguyên nhân của những góc tăm tối

@ nguontinviet.com


Người vô gia cư và những giấc ngủ vỉa hè.

Người vô gia cư và những giấc ngủ vỉa hè.


Chúng tôi vẫn phải lý giải nguyên nhân của bi khúc “người vô gia cư ở Hà Nội” bằng một cụm từ đã cũ: Vì cả cái lý do chủ quan lẫn hoàn cảnh khách quan. Giải quyết vấn đề người lang thang vô gia cư, là một bài toán còn khó khăn, dù hướng để tìm ra kết quả đã có từ lâu…


Giá mà bà cụ ấy được chết trên chính làng quê của mình.


Một lãnh đạo trung tâm bảo trợ xã hội của Hà Nội thở dài, tiết lộ: Lực lượng chức năng chỉ thu gom được những người vất vưởng lang thang, đầu óc chậm chạp như thể “thần kinh không ổn định” thôi, chứ đám ăn xin, hoạt động “băng nhóm” ở vỉa hè kiểu “Xuân tóc Đỏ” thì không “bắt” được đâu. Có khi nó có bảo kê, đội trật tự xã hội đi đến đầu phố mà chúng đang lăn lóc giả tàn tật ăn xin thì đã… nghe điện thoại di động của đồng bọn báo tin, chạy trốn tiệt. Còn những người bám vỉa hè bến xe kiếm ăn nhì nhằng, ăn xin, nhặt rác, tối ngủ xó xỉnh nào đó quen thuộc, thì họ vào lại ra trung tâm bảo trợ xã hội như cơm bữa. Chính quyền cơ sở đã thuộc mặt. Có người chỉ ở vỉa hè của một phường, một tổ dân phố suốt 30 năm. Khi chúng tôi đến chợ Đồng Xuân, ông bảo vệ già thở dài: Con Mai nó ở đây từ hồi thiếu nữ, nay nó đã gần 50 tuổi, chuyện gì mà bác chả biết cháu? Tổ trưởng dân phố thống kê cả hàng chục… chồng hờ của Mai – người đàn bà lúc đầu bị cưỡng hiếp ở vỉa hè sau đó buông đời trôi theo giang hồ ấy.


Người vô gia cư trên đất Hà Thành (Kỳ 7): Nguyên nhân của những góc tăm tối | Người vô gia cư, Vỉa hè, Bà Loan, Chị Mai, Bà mẹ trẻ Tươi, Trung tâm bảo trợ xa hoi, Lang thang


Chị Mai và người chồng hờ đang phân loại rác.


Số chồng bất hảo của cô bé Tươi vỉa hè” (SN1981), sinh 2 đứa con với 2 kẻ đầu gấu (sau này 1 tên giết người) cũng trên vỉa hè. Đố ai biết người đàn bà còn xuân sắc đó làm nghề gì để sống mỗi ngày? Chỉ biết là Tươi thả con vào thùng xốp ọp ẹp, buộc con vào thùng xốp lên xe đạp, viết thêm dòng chữ “Xe chở con, xin tránh xa” rồi ngất ngưởng lang thang bát phố. Tối cô lại chọn vỉa hè mà ngủ.


Câu hỏi đặt ra ở đây là: Những người lang thang đó có cơ hội hồi hương, có cơ hội vào trung tâm bảo trợ xã hội để sống suốt đời bằng tiền nuôi dưỡng, sự chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ của Nhà nước không? Câu trả lời là: “Có”. Bằng chứng là họ đã vào trung tâm nhiều lần, rồi lại đòi ra bằng mọi nhẽ. Với 346 người đang sinh sống ở Trung tâm bảo trợ xã hội 4 hiện nay (100% kinh phí do Chính phủ đài thọ), có thể khẳng định như đinh đóng cột rằng, đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong thế giới đông đúc người vô gia cư của Hà Nội.


Ở trung tâm, người già được chăm sóc, trẻ con được gửi ra các trường công gần đó để học hành tử tế, nhiều cháu học giỏi, thông tin chính thức của lãnh đạo trung tâm trong buổi làm việc vừa qua với phóng viên, như năm 2012, có dăm người vô gia cư đã chết tại trung tâm vì tuổi già. Họ sống ở đó rất lâu, khi về trời, được làm tang theo đúng phong tục của người Việt Nam, sau 3 năm có cải cát, mộ phần được quy hoạch đâu ra đấy, trong nghĩa trang riêng, có bia ghi tên (với những người có tên hoặc còn nhớ được tên của mình).


Rất nhiều người “vô gia cư” ở Hà Nội hiện nay đã cố tình bám trụ vỉa hè kiếm ăn. Khi được hỏi có muốn vào trung tâm nhân đạo để được nhà nước nuôi dưỡng không, bà cụ Loan – ngoài 80 tuổi từng mấy chục năm lang thang với ông chồng già ở Hà Nội – chợt trợn mắt, hét lớn vào tai nhà báo: “Điên à?”. Sao lại “điên” hả bà? “Tao ra đây ngồi người ta còn thương, còn cho tao tiền chứ. Năm vừa rồi, tao góp được tiền về xây lại cái đường và tường ngõ vào nhà đấy nhé”.


Người vô gia cư trên đất Hà Thành (Kỳ 7): Nguyên nhân của những góc tăm tối | Người vô gia cư, Vỉa hè, Bà Loan, Chị Mai, Bà mẹ trẻ Tươi, Trung tâm bảo trợ xa hoi, Lang thang


Bà Loan luôn mang theo di ảnh của chồng cùng mình đi lang thang.


Riêng bà mẹ trẻ giang hồ láu lỉnh tên là Tươi mà bài trước đã đề cập thì không ngần ngại khoe khoản tiền đã tiết kiệm được để chuẩn bị về xây nhà. Đặc biệt đáng thương là bà cụ Sâm (Xuân), bà bị lẫn do tuổi già gần 90 tuổi, chúng tôi đi tìm bà, toàn lúc 0h về sáng, lúc ấy có xác xuất tìm thấy bà cụ nhất, nhưng hãn hữu lắm mới gặp. Bởi bà bị lẫn, cứ đi vòng vo, thỉnh thoảng gặp các người vô gia cư “cố cựu” quen biết bà lại hỏi “về chợ Cầu Đông lối nào ý nhỉ?”. Người ta lại ngậm ngùi chỉ lối, bà ậm ừ rồi lại đi, lại lạc.


Như con voi già hết thời lang thang, đến việc tìm cái vỉa hè bao năm vẫn tá túc – khu rừng quen biết của mình – bà cũng không tìm được nữa. Chúng tôi rớt nước mắt nghe lại băng ghi âm lời bà cụ tâm sự, con cháu, nhà chồng bạc ác, cả đời xó đường góc chợ, giờ bà chỉ ước ao được chết ở quê hương Hà Nam. Bà sợ sẽ gục chết trên vỉa hè thì khốn khổ quá. Ngậm ngùi thương, nhưng chúng tôi cũng không dám chắc, nếu đêm nay tìm thấy bà cụ Sâm, nhờ người đưa bà vào trung tâm bảo trợ Nhà nước nuôi, chết thì nhà nước có cán bộ chôn tử tế, bà có đồng ý không? Chưa chắc đâu. Bởi sự thật là bà vẫn sống với sự lang thang, với tiền bố thí nhân ái của cuộc sống đô hội này, bà muốn như thế.


(Còn nữa)





Đăng ký: Bản tin Xã Hội

Nguồn tin

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Popular Posts

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by VN Bloggers - Blogger Themes