Các Bài Mới Đăng

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2020

5 cách để được quan tâm hơn trên Facebook - nguontinviet.com

@ nguontinviet.com




Facebook là công cụ cập nhật tin tức dễ dàng nhất, chính vì thế đừng bỏ qua thế mạnh này


Cũng giống như nhiều công cụ truyền thông hay thậm chí là cả ngoài đời sống thực, trên mạng xã hội thì trang cá nhân luôn là điểm quan trọng nhất để đánh giá độ hấp dẫn của người dùng. Nếu như một trang cá nhân không thu hút được quá nhiều sự chú ý, tất nhiên sẽ chẳng có ai để ý tới người dùng này. Vì vậy để cải thiện độ “quan tâm” của người khác tới bạn trên mạng xã hội, trước hết bạn cần tân trang lại trang cá nhân của mình.

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2020

Kỳ bí kho báu bị yểm bùa bằng trinh nữ ở Bắc Giang



Từ bao đời nay, người dân xã Vô Tranh, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang vẫn đồn thổi về những câu chuyện kỳ bí xung quanh giếng Chợ ở thôn Tranh. Theo các bậc lão làng kể lại, trước đây, người Tàu đã chôn giấu rất nhiều vàng bạc, của cải kèm theo một trinh nữ để yểm bùa không cho người ngoài lấy trộm.

Sự tích yểm bùa giếng chợ Bà Cô

 Nguồn Tin Net

Giếng chợ Bà Cô có tự bao giờ không ai biết. Ngay cả những cụ già nhất trong làng cũng nói rằng, từ khi sinh ra và lớn lên, cái giếng đã có rồi. Giếng chỉ sâu hơn 1 mét, nước trong văn vắt như mắt mèo và không bao giờ thấy cạn. Bên giếng có một ngôi đình cổ và một con chó bằng đá, bên cạnh nữa là một khu đất trống, người dân sử dụng để làm nơi họp chợ.

Người dân thôn Tranh kể rằng, ngày trước giếng có tên gọi khác là giếng Đình. Nhưng sau đó, đổi tên thành giếng chợ Bà Cô vì sự tích kỳ bí mà các bậc lão làng ở đây khẳng định là có thật. Mọi người truyền tai nhau rằng, trước đây, người Tàu đã chôn rất nhiều vàng bạc, của cải dưới giếng. Để không bị người khác xâm nhập, lấy trộm, họ đã mời một thầy phù thủy đến để yểm bùa ngải, ma thuật giữ của. Thầy phù thủy này đã tìm chọn và bắt một thiếu nữ tóc dài, xinh đẹp nhất vùng, đặc biệt cô gái đó phải là người còn trinh nguyên về để yểm bùa.

Trước khi làm phép, phù thủy đã bắt cô gái đó ngậm một loại sâm củ khoảng chừng 3 tháng rồi sau đó mới nhấn chìm xuống giếng nước trong. Sau khi cô gái bị nhấn chìm xuống giếng nước thì chưa thể chết ngay mà còn sống được một thời gian bằng khoảng thời gian được ngậm sâm.

Tên gọi giếng Đình đổi thành giếng chợ Bà Cô cũng từ đó mà có. Ngoài sự tích bí ẩn này, người ta còn đồn rằng, ngày xưa còn có những đàn lợn vàng, chó vàng chạy ra từ hướng cái giếng rồi mất tích một cách bí ẩn. Trong một lần cải tạo giếng, người dân đã phát hiện dưới sâu lớp bùn ở đáy giếng có một con chó đá ở cổ có đeo vòng tràng hạt và một cái chuông nhỏ.

Theo miêu tả thì con chó đá này có chiều cao khoảng 60 - 70cm, nặng khoảng 200 - 300kg, được tạc trong tư thế có 2 cái tai vểnh về phía trước, lưỡi thè ra như đang theo dõi, phòng vệ hay sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào khi đã xác định người lạ. Hai chân trước con chó đá quỳ xuống như để lấy đà trước khi chạy chồm lên, dưới bụng nó có một cái bát hương cũng được đúc liền khối từ tảng đá xanh ấy. Chính sự phát hiện này càng khiến người dân nơi đây tin vào những câu chuyện kỳ bí quanh chiếc giếng.

Những câu chuyện ly kỳ

Sau khi được nghe một số người dân kể lại những câu chuyện kỳ bí ấy, chúng tôi được giới thiệu đến gặp cụ Nguyễn Văn Bao, năm nay hơn 80 tuổi để biết rõ hơn về những câu chuyện xung quanh giếng. Cụ Bao bảo rằng, cụ cũng không biết thực hư những câu chuyện đó thế nào, cụ chỉ khẳng định rằng giếng đó thật sự rất thiêng.

Cụ Bao nói rằng, ở xã Vô Tranh này, không chỉ có giếng, đền thờ thiêng, mà cả vùng đất này cũng rất linh thiêng. Cụ dẫn chứng rằng, cụ và nhiều bạn bè trong xã từng tham gia 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Nhưng rất ít bạn bè của cụ bị chết bởi bom đạn, có chăng thì chỉ bị chết bởi sốt rét hoặc bệnh hiểm nghèo, nhưng hầu hết đồng đội cùng xã, sau chiến tranh trở về gần như đầy đủ.

Theo lời cụ Bao, ngày trước xung quanh cái giếng cây cối rậm rạp, um tùm, nước giếng rất mát và trong vắt. Những người dân nơi đây kháo nhau rằng, nếu muốn uống nước trong giếng thì tuyệt nhiên không được mở miệng. Cứ im lặng múc nước mà uống, chỉ cần khen nước ngọt hoặc chê nước dở thì về nhà sẽ đau bụng quằn quại, nếu đi khám thì cũng không tìm ra được bệnh và uống thuốc gì cũng không thấy đỡ. Điều đặc biệt nữa là, giếng chỉ được dùng để uống, không được phép rửa chân tay hay mặt mũi.

Nhiều người dân nơi đây cũng khẳng định rằng, có không ít người nơi khác đến do không biết những “quy định miệng” kia nên sau khi uống nước giếng chợ Bà Cô về thì ốm liệt giường. Có người thậm chí ốm 3 tháng sau mới khỏi.

Cụ Bao kể lại chuyện hồi nhỏ của mình rằng: “Tôi chơi thân với cụ Tảo, cụ Hiệu trong thôn. Hồi nhỏ, mấy đứa rủ nhau dắt trâu đến cánh đồng cạnh giếng chợ Bà Cô để chăn. Do mải chơi, mấy đứa để trâu ăn lúa, rồi uống nước của giếng Bà Cô. Không chỉ có vậy, con trâu của nhà cụ Hiệu còn đằm mình trong giếng ấy. Mấy hôm sau thì con trâu đó bị chết mà không rõ nguyên nhân. Còn riêng cụ Hiệu và cụ Tảo thì ốm dặt dẹo mấy tháng sau mới khỏi”.

Những câu chuyện tưởng chỉ dừng lại rỉ tai đồn đoán vu vơ, nhưng đến một ngày, ông Hoàng Văn Triệu, nguyên Chủ tịch Hội Nông dân xã Vô Tranh về đây cất nhà, do không có nước sinh hoạt, thấy giếng chợ Bà Cô sạch sẽ, ông đã rủ một vài người hàng xóm góp tiền, cùng nhau cải tạo lại để lấy nước về dùng. Mặc dù giếng chỉ sâu hơn 1m, nhưng người dân thay phiên nhau múc nước đến quá một buổi mà nước trong giếng chỉ vơi đi một nửa.

Trong quá trình nạo vét, người dân phát hiện dưới lớp bùn sâu có một con chó đá nặng chừng 300kg, dài khoảng 70cm, sau đó họ phải huy động 7 thanh niên lực lưỡng mới nhấc con chó đá ra khỏi giếng. Khi tảng đá được khiêng lên thì đột nhiên một cột nước trong miệng giếng phun ngược với chiều cao tầm 7 - 8m khiến ai nấy đều hốt hoảng.

Lời nguyền kho báu

Người dân nơi đây còn rỉ tai nhau về câu chuyện thần giữ của là con chó đá mà người dân xã Vô Tranh khai quật được. Được biết, sau khi nhấc con chó lên khỏi giếng, thấy con chó đá đẹp quá, rất nhiều tỏ ý muốn xin hoặc mua lại về để làm cảnh. Nhưng tất cả mọi người hôm đó đều thống nhất rằng, đó là báu vật của làng, cộng thêm nhiều chuyện đã xảy ra nên sợ, quyết định không bán và cho ai. Người dân đồn thổi rằng, con chó đá là thần giữ của, kẻ nào lấy con chó đá về nhà mình là tự rước họa vào thân. Vì thế họ đặt con chó ngay bên cạnh giếng mà không bị mất trộm.

Sẽ không có chuyện gì để bàn nếu không có sự kiện con chó đá bỗng dưng biến mất một cách bí ẩn. Đó là vào sáng ngày 27 tháng chạp, năm 2008, sau khi thức dậy, ông Triệu phát hiện con chó đá bị đánh cắp. Điều bất ngờ, sau đó đúng một năm, con chó đá lại được đặt ngay ngắn ở vị trí cũ và cạnh đó là một bát hương đang cháy dở cùng rất nhiều tiền vàng được rải xung quanh giếng. Mọi người trong thôn đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mãi sau này ông Triệu mới biết, con chó đá bị ông Nghi Hải ở xóm Trại Găng bên cạnh lấy trộm mang về nhà. Sau khi mang chó về, gia đình ông Nghi Hải xảy ra rất nhiều chuyện mà theo người dân nơi đây là do ông đã trộm con chó đá nên bị phạt. Gia đình ông Hải làm gì cũng thất bát, con cái thì thường xuyên ốm đau, thằng con trai nhà ông đi xe máy tự ngã rồi chết, bản thân ông Hải từ ngày mang con chó về thì thường xuyên phải nằm viện...

Sau khi nghe nhiều người nói về lời nguyền, sợ quá nên ông lại phải đem trả con chó vào đúng vị trí và ngày giờ mà ông đã lấy. Được biết, sau khi về vị trí cũ được ít tháng thì con chó lại bị mất và đến giờ, 3 năm đã qua, người dân chưa thấy con chó quay về.



Nhiều người tìm nhưng không thấy kho báu

Cách đây hơn 10 năm, có một nhóm người ở huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) đến đào bới giếng để tìm kho báu. Nhóm người này khoảng 10 người, họ lắp máy bơm với ý định bơm cạn nước giếng, nhưng bơm mãi mà giếng chỉ cạn được một phần. Trong đoàn, có người xuống giếng và thọc tay xuống sâu lớp bùn lấy lên một nắm cát, theo như mọi người nói đây là vàng sa khoáng.

Một nhóm người khác tự xưng là dân làng bên đến giữ của và họ giở luật giang hồ. Sau cuộc xô xát đó, những người ở Lục Ngạn đành bỏ của chạy lấy người. Chiếm được giếng, những người chủ mới liền tiến hành tìm kiếm nhưng tìm mãi mà không thấy vàng ở đâu. Một điều lạ lùng là những thanh niên khỏe mạnh đang làm, tự nhiên lăn ra ốm mà không rõ nguyên nhân, đi khám và uống thuốc gì cũng không khỏi. Sau đó họ phải làm lễ cúng bên cạnh giếng thì mới khỏe lại được.

Rốt cục, sau khoảng nửa tháng đào bới, dù đã sử dụng nhiều loại máy móc hiện đại, họ cũng không tìm được vàng mà còn phải tiêu một khoản chi phí khá lớn để thuê người, thuê máy. Theo người làng, có rất nhiều người đã dùng máy dò đến để tìm kho báu nhưng cũng chỉ tìm được một ít tiền cổ, còn vàng thì chưa ai tìm được.





Đăng ký: Bản tin Xã Hội

Nguồn tin

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

Sự vô cảm đang hoành hành








Sự kiện anh Nguyễn Thanh Chấn, từ một người vô tội, con liệt sĩ, trong chốc lát trở thành kẻ giết người với án chung thân - may là anh con liệt sĩ nên được chung thân chứ nếu tử hình anh rồi thì giờ tất cả ngồi “ăn cho hết”- từ dân gian hay dùng - thì tất cả mọi thứ đã được bày ra, trong đó nổi lên là sự vô cảm của các cơ quan công quyền.

Phạm nhân kêu oan, luật sư kêu oan, gia đình kêu oan, báo chí kêu oan... tất cả mọi người kêu oan, chứng cứ chứng minh oan, nhưng cơ quan điều tra, công tố, xét xử 2, 3 cấp đều bỏ ngoài tai, vẫn quy tội giết người, thậm chí dùng lời văn du dương chứng minh “bị cáo nại ra để trốn tránh trách nhiệm”, còn phịa ra bị cáo cưỡng dâm không thành, trong khi thủ phạm thực sự chỉ cướp tiền... Phạm nhân tố cáo trước tòa là bị bức cung, tòa cũng bỏ ngoài tai...

10 năm, tan nát một gia đình. Con thề đi làm ôsin suốt đời để minh oan cho bố. Vợ văn hóa lớp 3, liên tục đi kêu oan cho chồng đến mức bị tâm thần, hàng đống đơn đã im lặng nằm ở đâu đó, không có hồi âm, để người đàn bà đau khổ này phải bất đắc dĩ thay mặt cơ quan điều tra trực tiếp điều tra. Và chính chị đã tìm ra kẻ giết người thật sự của vụ án, báo cho cơ quan chức năng đến bắt.

Chỉ cần điểm sơ qua như thế đủ thấy chúng ta, bộ máy công quyền ấy, đã vô cảm thế nào trước thân phận của những người dân. Nhiều số phận cá nhân sẽ thành số phận dân tộc. Thế mà đến giờ, 2 ông ngồi xử trả lời ráo hoảnh là quên rồi, có hỏi thì hỏi Quốc hội ấy. Cái tâm lý đổ tội cho tập thể nó ăn sâu đến mức kinh khủng như thế. Còn các điều tra viên đã ép cung, bức cung, các KSV đã làm ngơ, im lặng, đồng lõa... chưa thấy họ lên tiếng.

Bao nhiêu đơn từ trong 10 năm qua đã nằm ở đâu? Các cơ quan ăn lương của dân để bảo vệ dân. Họ đã làm gì để bảo vệ anh Chấn và gia đình suốt 10 năm qua?... Và chỉ ở tỉnh Bắc Giang thôi, hiện người ta đang phát hiện có đến 3, 4 vụ oan hoặc đang kêu oan, trong đó có người đang chờ... thi hành án tử hình.

Phải nhìn thẳng mà nói thật với nhau rằng, văn hóa của chúng ta đang có vấn đề, đang khủng hoảng rất nặng, ở cả văn hóa ứng xử và ứng xử văn hóa.

Cái gốc rễ của văn hóa là sống đẹp, sống tốt với nhau, sống vì nhau đang bị tha hóa. Bây giờ người ta chỉ sống cho mình. Sự hy sinh nhường nhịn rất ít, sự yêu thương đùm bọc cũng hiếm. Bằng mọi cách người ta làm giàu và phô phang chuyện giàu. Người ta vô cảm trước mọi thứ, nên mới có cảnh hàng trăm người lao vào đánh chết vài kẻ trộm chó, mới có chuyện đơn từ của dân gửi đi cứ lòng vòng đùn đẩy cả chục năm không ai để mắt đến!...

Người ta tha hóa và vô cảm từ những cái đơn giản nhất

Nhà tôi ở trước một trường mẫu giáo. Thường thì trên đường chở con đi học bố mẹ hay mua đồ cho con ăn, và đến gần cổng trường thì chúng... hoàn thành nhiệm vụ, đưa vỏ hộp hoặc giấy gói cho bố mẹ chúng. Và bố mẹ chúng thản nhiên... thả ngay xuống đường, đến nỗi có nhiều đứa con phải túm áo bố mẹ cương quyết bắt bố mẹ xuống nhặt chỗ rác họ vừa vứt xuống ấy, hoặc là mang bỏ đúng thùng rác, hoặc là mang theo đến cơ quan mà bỏ...

Đến to hơn, như đã bỏ mặc chiếc tàu bị nạn suốt 6 tiếng đồng hồ trên biển để rồi có đến 9 người chết. Nếu người ta dũng cảm, ngay từ đầu đã báo tin một cách trung thực, hoặc 2 chiếc tàu đi cùng cố gắng tối đa, không dửng dưng chạy qua như thế, có thể số nạn nhân sẽ ít hơn, tai nạn sẽ bớt thảm khốc hơn...

Điều gì đã làm cho con người hôm nay lạnh lùng vô cảm đến như thế? Điều gì đã khiến cho cái ác ngày càng ác hơn như thế?...

Có lỗi ở cả văn hóa ứng xử và ứng xử văn hóa

Người ta chú ý tới những cái to lớn, cái vĩ đại, mà quên đi những cái tưởng nhỏ nhặt vụn vặt, nhưng lại là gốc rễ của văn hóa.

Ở huyện Ia Pa, Gia Lai, mấy ông công an đánh một thằng cu 17 tuổi thừa chết thiếu sống vì cãi nhau trong quán karaoke. Vấn đề là không chỉ cáu lên nện một trận rồi thôi, mấy viên công an này đã dong đi nhiều nơi đánh thằng cu nhiều lần trong nhiều giờ ở nhiều địa điểm. Cu này phải đi cấp cứu dài ngày ở bệnh viện và các viên công an này không bị truy cứu vì chấn thương mới chỉ có... 4%.

Ở Thanh Hóa tỉnh, Cẩm Thủy huyện, Cẩm Vân xã có vụ xí nghiệp hóa chất chôn thuốc trừ sâu năm này sang năm khác, ô nhiễm đến chết người nhưng chính quyền không biết dù dân đã nộp đơn tố cáo từ lâu. Dân đành “tự cứu” bằng cách phong tỏa nhà máy, tự mình điều tra, lập chốt canh giữ hàng mười mấy ngày nay rồi. Trong khi ấy thì bộ máy công quyền chạy rất chậm, thầy đổ tớ tớ đổ thầy, đến nỗi dân chính thức tỏ ý nghi ngờ chính quyền cố tình tạo điều kiện cho nhà máy đánh tháo, thậm chí nữa, một tờ báo còn ngỏ ý nghi ngờ, ngay công an cũng cố tình bao che...

Đau lòng đến nỗi, bây giờ muốn làm người tốt, người không vô cảm cũng khó, bởi sẽ không ai tin. Ví dụ ra tay nghĩa hiệp chẳng hạn, một là nhừ đòn vì người ta sẽ tưởng mình là cướp, hai là người bị hại cũng sẽ không tin là tại sao bây giờ lại có người... tốt, giúp mình, nên cũng sẽ thẳng thừng từ chối.

Sự vô cảm liệu đã đến mức vô phương rồi?




Đăng ký: Bản tin Xã Hội

Nguồn tin

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2020

Lạ với tục 10 năm mới được động phòng



10 năm mới được động phòng

Bản Puông, xã Chiềng Khương, huyện Sông Mã, tỉnh Sơn La, bản của người Xinh Mun, nằm trên một dải đất có địa thế đặc biệt. Án ngữ ở phía tây là đỉnh Pha Lanh cao ngút ngát, nơi một giọt nước trời rơi xuống bị chẻ làm đôi, một nửa chảy về Việt Nam, một nửa ngấm vào đất Lào; phía đối diện là dòng Mã giang hung dữ, cục cằn, đêm ngày gầm gào như muốn phá nát vùng trời yên ả.


Dân ca dân nhạc VN – Dân ca Xinh Mun | Đọt Chuối Non
Muốn đến được bản Puông phải luồn qua những con đường mòn rậm rạp dẫn lối ra bờ sông Mã, sau đó “nghênh chiến” với tử thần khi đi qua chiếc cầu tre èo ọt, nổi lềnh phềnh trên mặt nước nhờ những chiếc thùng phuy sắt gắn phía dưới.

Mặc dù đã quen thuộc với tục hôn nhân ở rể của nhiều dân tộc vùng cao Tây Bắc như Thái, Dao, Tày..., nhưng sự hà khắc và những quy định “trần đời có một” trong tục ở rể truyền thống của người dân tộc Xinh Mun vẫn khiến nhiều người lấy làm lạ lùng.

Khi cái bụng của chàng trai và cô gái đã ưng nhau bố mẹ chàng trai sẽ mang một chai rượu đến nhà gái hỏi vợ cho con. Nếu được nhà gái đồng ý, nhà trai sẽ rót rượu chung vui và bàn ngày cưới hỏi.

Lễ cưới hỏi của người Xinh Mun đơn giản đến bất ngờ. Nhà trai chỉ cần mang một con lợn hoặc một đôi gà (miễn là phải có đủ 1 chân) cùng hai vò rượu cần sang nhà gái, sau đó tổ chức mâm cơm cúng tổ tiên và làm tằng cẩu cho cô dâu (tằng cẩu là mái tóc dài búi ngược, mang một thông điệp ý nghĩa, rằng từ nay cô gái đã có chồng, bông hoa rừng đã có chủ. Bất cứ chàng trai nào cũng không được tăm tia, chọc ghẹo).

Lễ cưới đơn sơ ấy phản ánh cái nghèo đến xơ xác của người Xinh Mun. Nhà gái chịu thiệt về vật chất, nhưng bù lại, họ được sở hữu một chàng rể sức vóc, đảm đương những việc nặng nhọc nhất, từ phát nương trồng ngô đến chăn trâu cắt cỏ, đan lát các vật dụng trong gia đình… từ 8 đến 12 năm.

Trong suốt thời gian ở rể, chàng trai phải ngủ cách ly trong một căn phòng bé xíu ở đầu hồi, tuyệt đối không được nằm cùng giường với vợ vì chưa trả đủ công ơn của bố mẹ nàng dâu.

Khi con gà rừng mới cất tiếng thứ tư, trời vẫn mờ tối, chàng rể lại lục tục dậy mài dao, cắt cỏ cho trâu ăn rồi cuốc bộ lên nương cầm gậy chọc lỗ tra hạt ngô, gánh nước tưới. Thời điểm bắp ngô bắt đầu phun những sợi râu đỏ tia tía đến khi thu hoạch, chàng trai không được về nhà mà phải khuân nồi, niêu và gạo lên lán nương tự nấu ăn và canh giữ.

Sau 12 năm trả xong nợ công nhà vợ và rước nàng dâu về nhà, bố vợ sẽ trả ơn chàng rể 2 con lợn giống, 2 cái chăn, 2 cái gối và một cái đệm. Về sau, thời gian ở rể rút ngắn xuống còn 6 năm, 2 năm còn lại phải trả bằng 6 đồng bạc trắng.

Có cặp vợ chồng không kiêng được chuyện giường chiếu, xé rào luật tục bị dân bản tẩy chay, gia đình từ mặt, phải bỏ bản đi nơi khác sinh sống. May thay, tục lệ hôn nhân hà khắc này dần dần được giảm bớt.

Khổ như làm lễ cúng lúa mới

Ngày trước, đất bản Puông tháng ngày không có lịch, thế nên chẳng ai quan tâm khi nào đến rằm, bao giờ đến Tết, ngày nào phải làm giỗ tổ tiên. Đối với người Xinh Mun, “Tết” chính là ngày cúng ma bản nhằm xua đuổi mọi tai ương, đến bây giờ vẫn được duy trì thường niên.

Lạ với tục 10 năm mới được động phòng | Sơn La, Xinh Mun, Phong tục, Động phòng, Đám cưới, Ở rể, Hủ tục, Tín ngưỡng

Người Xinh Mun mỗi năm chỉ dọn nhà 1 lần để đón mùa ban nở. Ảnh: cinet

Mỗi gia đình phải đóng góp rượu, gạo và tiền để mua một con lợn làm lễ cúng, sau đó hát hò nhảy múa linh đình. Theo một số cao niên trong bản kể lại, từ xa xưa, vào đúng ngày cúng ma bản, thầy mo sẽ làm bùa ngải để giết chết một người đi theo hầu hạ ma bản. Nhưng hành vi tàn nhẫn này đã bị xoá bỏ rất lâu.

Khi những bông lúa chín nhuộm vàng nương ruộng cũng là lúc các gia đình người Xinh Mun cúng hồn lúa. Nếu chưa làm nghi lễ này thì lúa chín rụng cũng không được thu hoạch, đói đến mấy cũng không được phép cầm liềm gặt, phải ăn củ nâu, củ mài sống qua ngày đoạn tháng.

Bởi, tổ tiên chưa được ăn thì con cháu chưa đến lượt. Lễ cúng phải có ít nhất 7 con vật sống trên rừng (như chuột dúi, gà rừng, chim, sâu măng - cây măng nhú cao đến đầu gối có sâu đục bên trong, lợn rừng, rắn, thằn lằn); ít nhất 7 con vật sống dưới nước (tôm, cua, cá, ốc, lươn, hến, trai); tất cả các loại dưa trồng trên nương; 4-5 ống cơm lam và một quả dừa.




Đăng ký: Bản tin Xã Hội

Nguồn tin

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

Vương Tiểu Băng tiếp viên hàng không xinh đẹp


 Vương Tiểu Băng (nickname: Yasmin) là tiếp viên của một hãng hàng không Việt mới đây đã nhận được nhiều sự chú ý trên MXH với vẻ ngoài xinh đẹp, cuốn hút. Cô nàng cũng sở hữu cái tên lạ khiến nhiều người ấn tượng ngay từ lần gặp đầu tiên.
image
Được biết, Tiểu Băng sinh năm 1996, từng là sinh viên của trường HUFLIT và đã công tác ở hãng được 2 năm. Hiện tại, cô nàng giữ vị trí tiếp viên phó, có vai trò hỗ trợ điều động khoang phổ thông và là cầu nối của tiếp viên trưởng với cabin phía sau.

image
Tiểu Băng vốn học ngành quản trị khách sạn nhưng sau đó đã chuyển hướng sang tiếp viên hàng không. Kiến thức về dịch vụ khách hàng (customer service) được học đã giúp cô nàng khá nhiều trong những vòng thi tuyển vào hãng. Tiểu Băng phải trải qua 4 vòng thi, kiểm tra sức khoẻ rồi mới được nhận vào training và trở thành tiếp viên chính thức.
image
Xinh đẹp lại sở hữu công việc lý tưởng nhưng Tiểu Băng bật mí rằng mình vẫn ế. Cô nàng chia sẻ:
 "Mình toàn bị tưởng là có nhiều người theo đuổi lắm nhưng thực sự không phải. Công việc này đúng là có cơ hội gặp gỡ nhiều người nhưng đâu có dễ mà tìm được người yêu. Chưa kể, tiếp viên hàng không có đặc thù nghề nghiệp là đi sớm về muộn, trái giờ giấc sinh học nên cũng khó yêu đương, hẹn hò. Mình cứ đi làm về mệt là lăn ra ngủ hoặc dành thời gian tập thể thao là hết ngày rồi".
image
Ngoài những lúc đi làm, Tiểu Băng thích chạy bộ và đạp xe. Những ngày rảnh rỗi, cô bạn có thể đạp xe suốt 2 tiếng đồng hồ.
image
 

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2020

Nhường chồng cho người thứ 3

Em là một người đàn bà dịu dàng, em có công việc ổn định, lương tốt nhưng với em, gia đình luôn là số 1. Em thực sự không biết nên làm gì vào lúc này? Sau một chuỗi ngày đau khổ, vật vã biết chồng ngoại tình, em quyết tâm sẽ làm đủ mọi cách để kéo chồng về với gia đình.



Em đã gặp người thứ 3. Sau khi cô gái đó biết anh đã có vợ con, cô ấy và chồng em vẫn gặp gỡ và duy trì mối quan hệ lén lút.

Em đã gửi mail, nhẹ nhàng nói chuyện và phân tích cho cô ấy hiểu. Cô ấy đã thay đổi quyết định, không muốn làm người thứ 3 nữa. Cô ấy quyết tâm cắt đứt mối quan hệ với chồng em. Em cũng kiên quyết yêu cầu anh lựa chọn và anh đã chọn gia đình. Em biết để đi tới quyết định này anh rất đau khổ, anh có tình cảm thực sự với người con gái ấy.

Em đã nói rõ với anh, nếu anh yêu cô ấy nhiều như vậy thì hãy dũng cảm đến với cô ấy. Nếu thương các con, không muốn xa chúng thì em cũng để anh nuôi con cùng. Em không muốn sống với một người đàn ông không còn yêu mình chị Tâm An ạ.

Nhưng anh ấy nói quyết định cuối cùng của anh ấy là quay về với gia đình, vì anh thương các con và quan trọng là anh vẫn yêu em, còn nhiều tình cảm với vợ.

Chị ơi, em biết, phải chia tay cô kia chồng em buồn lắm, họ có tình cảm thật sự với nhau chị ạ. Em định sẽ buông tay để anh ấy đến với người thứ 3. Nhưng nghĩ mình đã cố gắng suốt ba tháng trời, chịu bao đau khổ để gìn giữ gia đình. Giờ là lúc những sự cố gắng của mình có kết quả, mình lại đầu hàng hay sao?

Em có thể không cần anh nữa nhưng các con em thì cần tình yêu của bố và các cháu không có lỗi gì để phải sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm dưới một mái nhà đổ vỡ phải không chị? Nghĩ vậy nhưng em cũng đã khuyên anh nếu nặng tình với cô ấy thì hãy dũng cảm đối mặt với mọi chuyện. Em sẽ chấp nhận ra đi và em nghĩ nếu sau khi vợ chồng hàn gắn lại mà anh vẫn nhớ về người đó thì em cũng sẽ chủ động buồng xuôi.

Anh tâm sự hết tâm trạng của anh với em. Dù buồn nhưng em luôn lắng nghe, chia sẻ với anh bằng thái độ tôn trọng. Em có nên kiên quyết yêu cầu anh xóa hết hình ảnh, email, tin nhắn của cô ấy không chị? (Anh nói cho anh lưu lại một góc nào đó thật sâu, không dễ dàng mở ra được)…

Em biết là cần có thời gian nhưng giờ em nên cư xử với chồng như thế nào để anh ấy sẽ trở lại, toàn tâm toàn ý với gia đình hả chị?

Cho em xin lời khuyên chị nhé! Em cảm ơn chị rất nhiều!

Đăng ký: Bản tin Xã Hội

Nguồn tin

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2020

Chồng có sở thích... "chơi gái"

Gia vị cuộc sống của chồng là... "chơi gái "

Vợ chồng anh Thuấn - chị Loan (quận 8, TP HCM) yêu nhau từ hồi đại học. Họ kết hôn đến nay đã tròn 8 năm và có với nhau hai mặt con, nếp tẻ đủ cả.



Anh Thuấn là người đàn ông biết kiếm tiền, lo được cho vợ con một cuộc sống đầy đủ. Chị Loan tự hào về chồng lắm, chị cũng tuyệt đối tin vào chồng, vì anh Thuấn rất chiều vợ con, lúc nào cũng bảo chỉ có vợ con là nhất.

Nhưng tình cờ cách đây 5 tháng, chị phát hiện một chiếc di dộng lạ trong túi chồng mình - một chiếc điện thoại đã cũ mà chị chưa khi nào thấy trước đó. Chị mở máy ra xem: toàn là danh sách gái gọi với đầy đủ địa chỉ, nickname để phân biệt. Trong inbox thì đầy ắp tin nhắn số phòng, địa điểm gặp mặt và những lời khen tặng dành cho họ với những lời lẽ dâm đãng, tục tĩu khi được hỏi về chất lượng “dịch vụ”.

Dựa vào những tin nhắn họ trao đổi với nhau thì có vẻ như chủ nhân chiếc điện thoại đã có thâm niên chơi gái rồi, còn là khách quen của một vài cô từ vài năm nay nữa.

Khi chồng về, chị Loan chìa thẳng chiếc điện thoại vào trước mặt chồng thì anh chối bay: “Của thằng bạn anh ấy, nó gửi anh cầm giúp!”. Chị bán tin bán nghi nhưng chịu chẳng làm gì được vì không có chứng cứ chứng minh nó là của anh Thuấn, cái tên được nhắc đến trong những tin nhắn không phải tên chồng chị.

Một thời gian ngắn sau, chính mắt chị thấy anh tấp vào nhà nghỉ. Chị đứng ngoài đợi, một tiếng sau anh sóng đôi cùng một cô nàng đi ra. Chị sốc quá, về mang 2 con đi luôn với suy nghĩ sẽ thuê một căn nhà chờ ly dị.

Rồi cả gia đình nội ngoại vào cuộc khuyên chị, anh cũng tha thiết biết lỗi: “Chỉ là bọn gái gọi thôi, do thằng bạn rủ rê lôi kéo mà anh không cầm lòng được!”. Chị chấp nhận cho qua, không quên ra tối hậu thư cho anh rằng đừng mơ có lần sau.

Nhưng có lẽ chơi gái là căn bệnh ăn sâu vào cốt tủy anh Thuấn rồi. Cũng một thời gian ngắn sau, chị lại bắt được tận tay chồng vào khách sạn với cave. Hôm đó về, sau khi con ngủ, vợ chồng chị đã có cuộc nói chuyện rất nghiêm túc.

“Chuyện này là bệnh chung của xã hội thôi em ạ, mình sống trong xã hội nào thì phải thích nghi với xã hội đó. 100 thằng đàn ông thì có đến 99 thằng đi chơi gái, em không biết à? Anh đủ hiểu biết để làm chủ mình mà không mang bệnh về cho em, sẽ vẫn quan tâm và lo lắng cho gia đình” - Anh Thuấn đánh phủ đầu.

Chị Loan sững sờ trước những lí lẽ của chồng. Nói như vậy, hóa ra anh chẳng hề cảm thấy có lỗi gì với vợ con gì cả, "bệnh" chơi gái ấy đã ăn sâu vào máu anh rồi. Từ đây chị có thể suy ra, chủ nhân chiếc điện thoại kia chính là của chồng mình chứ chẳng phải ai khác.

Thất vọng và chán nản hoàn toàn, chị Loan chẳng còn thiết tranh luận với chồng nữa. Hình như đối với anh, hôn nhân chẳng có gì đáng trân trọng. Anh vẫn sống với bản năng của mình và lấy mặt xấu của xã hội ra để biện hộ. Anh có lúc nào nghĩ đến cảm nhận của chị và cái nhìn của con?

Chị muốn ly hôn nhưng chưa thể, vợ chồng đã ở với nhau 8 năm, đâu thể nói bỏ là bỏ ngay được, nhất là lại có 2 mặt con với nhau nữa. Anh lại vẫn yêu vợ con, chưa khi nào lơ lờ trách nhiệm của mình. Nhưng chị cũng biết không sớm thì muộn cái kết cục ấy cũng xảy ra…

"Chơi gái cũng chỉ là một trong vô số sở thích của đàn ông"

Cách đây gần một năm, chị Kiều (Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội) phát hiện chồng ngoại tình. Anh Quý - chồng chị thề thốt chỉ có vợ con là nhất, chỉ vì nhu cầu sinh lý. Anh cũng hứa hẹn sẽ chấm dứt với người thứ 3 ngay lập tức.

Đúng là chị Kiều vừa sinh xong bé thứ hai, có thể trong thời gian mang bầu và sinh con, anh “thiếu thốn” nên tìm cách giải quyết bên ngoài. Chị cố gắng hướng mình theo suy nghĩ ấy để tha thứ cho anh, cho anh cơ hội. Đồng thời chị cũng tự sửa đổi bản thân, tút tát lại nhan sắc, làm mới đời sống chăn gối của hai vợ chồng.

Nhưng chẳng bao lâu sau, chị lại phát hiện anh cặp bồ tiếp. Chị giận điên người, đòi ly hôn ngay lập tức. Một lần nữa anh lại xin cho thêm cơ hội và nói anh đến với cô ta chỉ vì nhu cầu sinh lý chứ không có tình cảm. Anh hứa lần này sẽ là lần cuối cùng anh phản bội vợ con.

Nhưng rồi vẫn có lần thứ 3. Lần này anh chẳng còn lí do nào để biện minh nữa. Anh đành tâm sự thật lòng với chị: “Đàn ông mà em, ai chẳng mắc bệnh thích của lạ. Đằng này có lúc vợ còn bầu bí, mệt mỏi, anh ra ngoài 'giải quyết' cũng là vì em chứ vì ai? Em nghĩ thoáng thoáng đi, coi như đó là bản năng đàn ông ấy...

Mà em tính lại xem, anh ra ngoài thế nào, đi đâu nhưng về nhà, anh vẫn chu toàn trách nhiệm với em và các con. Anh lúc nào cũng thương vợ, yêu con nên em cứ nghĩ việc chơi gái nó nhẹ nhàng thôi... Đàn ông có người thích nhậu nhẹt, người mê bóng bánh, chơi gái cũng chỉ là một trong vô số sở thích của đàn ông thôi. Phụ nữ các em chấp nhận được những tật xấu kia, tại sao lại phản ứng gay gắt với tật xấu này của anh đến vậy?”.

Nghe chồng nói vậy, chị biết mình sẽ không thể thay đổi nổi quan điểm của chồng nữa. Bản tính trăng hoa, ham của lạ đã ăn vào máu của anh rồi. Chị thật sự không còn dám hy vọng anh sẽ dừng bước.

Chị muốn ly hôn để giải thoát cho nhau khỏi những ngột ngạt này. Nhưng cái khó của chị là anh vẫn tốt với vợ con lắm. Phải chi anh bỏ bê, đối xử tệ bạc với 3 mẹ con chị thì còn dễ xử. Đằng này anh là người rất có trách nhiệm với gia đình. Anh làm việc rất chăm chỉ để lo cho vợ con đầy đủ chẳng thiếu thứ gì, đối nội đối ngoại anh cũng lo chu toàn.

Thêm nữa, giờ ly hôn chị cũng không đủ điều kiện cho các con một cuộc sống tốt nên có lẽ tạm thời chị vẫn sẽ chấp nhận cuộc sống thế này. Nhưng chị biết, nếu chị chấp nhận thì có thể chị phải chịu đựng đến hết đời, khi nào anh mỏi gối chồn chân thì thôi. Không! Chị sẽ cố gắng làm việc, kiếm tiền và chuẩn bị mọi điều kiện để có thể tự lập cho 3 mẹ con…

Đăng ký: Bản tin Xã Hội
Nguồn tin

Bạn Nên Xem:

Bài Viết Liên Kết

Translate

Nguồn Tin Việt

Danh sách Blog

Websites